Yêu Giả Vi Vương

Tâm thần Tiêu Lãng bị đại lục rộng lớn này thu hút. Giờ phút này còn ở khoảng cách rất xa, chỉ có thể nhìn thấy một đại lục trôi nổi ở trong không trung, cổ xưa lại thê lương.

Phi vân bàn phá không rời đi. Đại lục kia càng ngày càng gần, cũng càng ngày càng lớn. Trái tim mọi người cũng càng lúc càng khẩn trương. Đại thần Thiên Vũ có thể phục sinh hay không, bọn họ có thể tiến vào Yêu Vực hay không đó là một bước rất quan trọng. Nếu như bị cường giả Yêu Vực chặn ở bên ngoài, không đi tới được Hoàng Thành của bộ tộc Tử Mị Đằng, một chuyến này sẽ uổng công.

Vèo!

Chỉ một lát sau, phi vân bàn bắt đầu giảm tốc độ, từ tự hạ xuống một quảng trường cực lớn.

Đầu tiên, mọi người dùng thần thức quét qua, tất cả lập tức âm thầm kinh hãi. Trên quảng trường đều là võ giả mặc cùng một loại áo giáp trắng, tướng mạo gần giống người, chỉ có điều mặt đều lớn. Con mắt đều là màu xanh lục rất quỷ dị. Thực lực của bọn họ không ngờ đều là cấp bậc Thần Tổ. Còn có năm tên Đại thống lĩnh còn là Thiên Tôn.

- Võ giả Thần Vực sao?

Mấy đại thống lĩnh Thiên Tôn, mỗi người đều ngồi xếp bằng ở trên một tảng đá lớn đang nhắm mắt tu luyện. Giờ phút này bọn họ đều mở mắt, ánh mắt nhìn về phía phi vân bàn. Một đại thống lĩnh đứng lên, thân thể lóe lên xuất hiện ở trên quảng trường, tỏa ra một màu xanh lục bắt mắt, trầm giọng nói:

- Võ giả Thần Vực, Yêu Vực không hoan nghênh con người, mời các ngươi lập tức rời đi, bằng không tự gánh lấy hậu quả.

Đại thống lĩnh này hiển nhiên tra xét được thực lực của Thiên Tôn Hiên Viên rất cường đại, nói chuyện vẫn có chút khách khí. Bằng không võ giả bình thường cũng không có tư cách tới gần Yêu Vực, đã trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.

Vù!

Phi vân bàn đột nhiên biến mất. Thiên Tôn Hiên Viên dẫn theo một đám người đứng sừng sững trên quảng trường, ánh mắt hắn quét qua, trầm giọng nói:

- Tại hạ là Hiên Viên Huyết Kỵ, Chiến Ma thuộc hạ của Thần Chí Cao Tu La, lần này có việc đến đây muốn gặp mặt Tử Mị Hoàng!

- Chiến Ma?

Mấy vị đại thống lĩnh còn lại đều đứng lên, trên mặt lộ vẻ ngưng trọng. Hiển nhiên cái tên này vẫn đủ phân lượng. Một đại thống lĩnh xem ra tương đối lớn tuổi, thân thể lóe lên đi tới, nhìn Thiên Tôn Hiên Viên nói:

- Chiến Ma, ngươi đi đi! Tử Mị Hoàng sẽ không gặp ngươi. Yêu Vực không cho phép ngoại tộc tiến vào. Trừ phi là Thần Chí Cao, bằng không đều không được đi vào.

Thiên Tôn Hiên Viên hơi nhíu mày. Tâm trạng đám người Hiên Viên Thiên Tâm cũng trầm xuống. Chuyện bọn họ lo lắng nhất quả nhiên đã xảy ra. Nếu như ngay cả Yêu Vực cũng không vào được, chuyến đi này bọn họ chết mười người thật sự chết quá vô ích.

Tiêu Lãng và Độc Long liếc mắt nhìn nhau thầm nói không ổn. Ban đầu Tiêu Lãng còn muốn tới đây tìm gặp Tiểu Bạch. Nhưng Yêu Vực chú ý quy củ như vậy, cho dù đi vào sợ cũng sẽ không cho phép chạy loạn?

Trong tay Thiên Tôn Hiên Viên liền xuất hiện ba tấm lệnh bài, ném cho đại thống lĩnh này nói:

- Đây là lệnh bài của đại nhân Tu La, còn có lệnh bài của Tinh quân Hình Thiên và Trương Khả Tinh Quân. Có thể cho chút mặt mũi hay không? Chúng ta chỉ đi một chuyến tới Hoàng Thành Tử Mị Đằng. Nếu như Tử Mị Hoàng không gặp chúng ta, chúng ta sẽ lập tức rời đi tuyệt đối không gây sự!

Đại thống lĩnh Yêu tộc vừa nhìn, con mắt màu xanh lập tức sáng lên. Trương Khả Tinh Quân đã từng là Đại thống lĩnh Yêu Vực. Giờ phút này mặc dù hắn là Tinh Quân trong biển sao Hỗn Loạn nhưng vẫn có quan hệ rất tốt với Yêu Vực, quan hệ với bốn vị hoàng giả xem cũng rất tốt. Hình Thiên thì không cần phải nói. Người số một biển sao Hỗn Loạn, nếu đắc tội với hắn sau này người của Yêu Vực còn có thể đi tới biển sao Hỗn Loạn sao? Ngay cả mặt mũi của Thần Chí Cao Tu La, ai dám không cho?

Năm tên Đại thống lĩnh truyền âm giao lưu với nhau, cuối cùng đại thống lĩnh kia mở miệng nói:

- Mặt mũi của đại nhân Tu La, đại nhân Hình Thiên, đại nhân Trương Khả chúng ta không thể không cho. Các ngươi có thể đi vào. Chỉ có điều chỉ có thể đi Hoàng Thành Tử Mị Đằng. Hơn nữa trên đường đi chúng ta sẽ cho người đi theo. Hi vọng đại nhân Chiến Ma không gây sự, như vậy sẽ khiến chúng ta khó xử.

- Được!

Thiên Tôn Hiên Viên gật đầu. Hắn cũng không phải đến Yêu Vực giết người, đương nhiên sẽ không gây sự.

- Tốt lắm. Chư vị sử dụng phi vân bàn đi theo ta.

Đại thống lĩnh này có thực lực Thiên Tôn hậu kỳ, lại không sợ Thiên Tôn Hiên Viên chém giết hắn. Hắn một mình sử dụng phi vân bàn đi phía trước mở đường. Thiên Tôn Hiên Viên lấy phi vân bàn ra. Mọi người đi vào đuổi theo, bay vào trong Yêu Vực.

Trong lòng tất cả mọi người trở nên hồi hộp. Cửa thứ nhất đã qua. Hiện tại phải xem cửa thứ hai thế nào. Thiên Tôn Hiên Viên nói đến lúc đó hắn tự có biện pháp tiến vào Yêu Vực. Giờ phút này Tiêu Lãng mới biết được hắn lại cầm lệnh bài của Thần Chí Cao Tu La. Có lệnh bài kia tất nhiên có thể đi vào Yêu Vực. Ai dám không nể mặt Thần Chí Cao?

Cửa thứ hai chính là nhìn thấy Mị Nhi. Đương nhiên cho dù gặp được nàng, cũng không chắc có thể lập tức nhận được bảo vật giúp Thiên Vũ phục sinh. Thứ này chắc hẳn chỉ có ở trên người Tử Mị Hoàng. Có thể lấy được hay không, phải xem mặt mũi Tiêu Lãng có lớn hay không.

Trong lòng Tiêu Lãng kỳ thực còn có hy vọng xa vời, nói Mị Nhi nhờ Tử Mị Hoàng hỗ trợ phục sinh cho Âu Dương Lãnh Yên, còn tìm kiếm Tiểu Bạch. Giờ phút này đã tiến vào Yêu Vực, trong lòng Tiêu Lãng lại càng ngày càng cảm thấy không chắc chắn.

- Ừm, cảnh sắc Yêu Vực thật đẹp. Toàn bộ thành trì này lại được xây bằng gỗ?

Giọng nói ngạc nhiên của Hiên Viên Thiên Minh vang lên thu hút tâm tư của Tiêu Lãng. Hắn sử dụng thần thức quét qua, quả nhiên nhìn thấy phía xa có một cực lớn thành trì, lại được xây bằng gỗ. Phong cách cũng hoàn toàn khác với Thần Vực. Tất cả đều được gọt nhọn giống như đầu bút chì. Trong thành có vô số kỳ hoa dị thụ, cảnh sắc mỹ lệ say lòng người.

Hai chiếc phi vân bàn từ trong thành xẹt qua. Đám người Tiêu Lãng nồng đậm khí tức của con người, cũng kinh động vô số cường giả Yêu tộc, tiếp theo đã thu hút vô số võ giả bay vụt lên bầu trời. Yêu Vực chưa từng có con người nào hoặc là quái vật Ma Vực tiến vào. Đám Yêu tộc không khỏi có chút căm thù cùng tò mò.

Đám người Tiêu Lãng cũng hiếu kì nhìn về phía những võ giả Yêu tộc này. Bọn họ đều phát hiện ra một hiện tượng. Yêu tộc thực lực cường đại, bề ngoài đều rất giống với con người. Đương nhiên cũng có chủng tộc đặc biệt là nửa người nửa yêu. Ví dụ như có mấy nữ tử Hồ tộc, tuy rằng tướng mạo hoàn toàn giống con người, nhưng phía sau thân thể vẫn có một cái đuôi. Còn có rất nhiều Yêu tộc trên người đều có cánh, trên đầu có sừng nhọn. Còn có những kẻ càng quái lạ hơn, nửa trên là người, nửa dưới lại là thú, ví dụ như một xà nữ Thần Tổ cảnh.

- Thế giới lớn, quả nhiên không gì không có!

Tiêu Lãng cảm khái một tiếng. Thế giới này cực kỳ mênh mông, chứa đựng đủ loại sinh mạng, cũng làm cho thế giới này cực kỳ phồn hoa và muôn màu muôn vẻ.

Từng Yêu tộc bị Đại thống lĩnh kia quát lui lại. Đám người Tiêu Lãng âm thầm gật đầu. Nếu như không phải có Đại thống lĩnh này mở đường, sợ là mọi người tiến vào Yêu Vực sẽ gặp cảnh tượng chém giết vô cùng vô tận chứ? Võ giả ba vực trời sinh chính là căm thù lẫn nhau. Có ngoại tộc tiến vào vực diện của bản tộc tất nhiên sẽ dẫn tới chiến đấu.

Một đường bay đi, một đường chỉ cần gặp phải võ giả Yêu tộc lập tức sẽ khiến bọn họ vây lại nhìn với ánh mắt căm thù. Thiên Tôn Hiên Viên bảo mọi người thu liễm khí tức. Cho dù có Yêu Vực khiêu khích cũng không thể phóng thích sát khí. Bản thân hắn cũng thu liễm khí tức. Chỉ có điều khí tức hắn tự nhiên toả ra vẫn vô cùng cường đại. Yêu tộc tới gần tùy tiện điều tra là có thể điều tra ra được.

Bay nửa ngày vô cùng an toàn. Mọi người có chút yên tâm. Tuy rằng tốc độ không nhanh như lúc ở trong biển sao Hỗn Loạn, nhưng Tử Mị Hoàng Thành ở phía đông Yêu Vực, nhiều nhất cũng phải mất hơn mười ngày mới đến được?

Vèo!

Ngày thứ ba, mọi người bay qua một ngọn núi khổng lồ, trên đỉnh núi có một bóng người bắn mạnh ra. Trong tay hắn xuất hiện một năng lượng màu xanh lá bỗng nhiên đánh về phía phi vân bàn của đám người Tiêu Lãng. Võ giả Yêu tộc này lại không nói một lời, trực tiếp khai chiến.