Yêu Giả Vi Vương

Bất kỳ người nào vào lúc sắp chết cũng sẽ hoảng loạn. Tiêu Lãng cũng không ngoại lệ. Vào thời khắc ấy thân thể của hắn theo bản năng co lại. Tuy hắn không hẳn có thể né tránh, nhưng vẫn động đậy!

Thoáng động này liền xảy ra vấn đề. Hắn vẫn đang khống chế rất nhiều chữ tình xoay xung quanh thân thể Hoàn Nhan Tuyệt Sát. Giờ phút này thân thể thoáng động, tinh thần căng thẳng khẩn trương, khiến những chữ tình này bay loạn. Kết quả rất nhiều chữ tình đánh vào bên trong thân thể Hoàn Nhan Tuyệt Sát!

Vù!

Vào thời khắc ấy, thân thể Hoàn Nhan Tuyệt Sát đột nhiên sáng lên, toàn thân bao phủ tại hào quang màu trắng thần thánh. Một thái thượng trưởng lão quét qua nhất thời rống lớn:

- Lệ Sát dừng tay!

Hai thái thượng trưởng lão cũng nhìn qua. Một người kinh hãi đến biến sắc quát:

- Lệ Sát, ngươi dám giết hắn, ta băm ngươi cho hoang thú ăn.

Kỳ thực, bàn tay Hoàn Nhan Lệ Sát đã đánh tới sát mặt Tiêu Lãng, sắp một chưởng đập chết hắn. Nhưng vừa nghe đến hai thái thượng trưởng lão nói, hắn liền cố gắng thu lại. Điều này khiến hắn suýt nữa hộc máu.

- A...

- A? Khí tức của phụ thân đang từ từ tăng cường!

Bên kia, hai tỷ muội Hoàn Nhan Nhược Thủy vừa nhìn thấy toàn thân Hoàn Nhan Tuyệt Sát tản ra bạch quang thần thánh, ánh mắt tuyệt vọng của hai người lại sáng lên. Chờ sau khi hai người sử dụng thần thức kiểm tra một hồi liền mừng như điên. Hoàn Nhan Nhược Thủy truyền âm tới nói:

- Tiêu Lãng, ký tự của ngươi có thể giải trừ độc tố trong đầu phụ thân ta. Nhanh, tiếp tục đánh ra những ký tự kia đi!

- A?

Tiêu Lãng có chút ngỡ ngàng. Vừa nãy tuy rằng một chưởng của Hoàn Nhan Lệ Sát không gây tổn thương đến hắn, nhưng uy áp kia vẫn khiến khí huyết trong người hắn cuộn trào. Giờ phút này hắn nghe thấy nàng truyền âm tới, mới quay đầu nhìn lại.

- Ta vẫn không biết Tình Sát này có ích lợi gì, cũng không thể công kích, cũng không phải là thần thông linh hồn. Bây giờ nhìn lại không ngờ lại có tác dụng trị liệu trừ độc?

Tiêu Lãng ngạc nhiên suy nghĩ một chút, sau đó không do dự, bên ngoài thân thể phóng ra vô số chữ tình với bạch quang thần thánh lao về phía Hoàn Nhan Tuyệt Sát.

Từng chữ tình đánh vào bên trong thân thể Hoàn Nhan Tuyệt Sát, Thân thể hắn càng ngày càng sáng, một năng lượng thuần khiết đến mức kỳ dị dâng trào trong thân thể hắn, khiến nguyên lực sinh mệnh trong thân thể hắn càng ngày càng dồi dào. Mà những năng lượng kia dâng lên trong linh hồn hắn, nhanh chóng bắt đầu hóa giải độc tố trong linh hồn. Những độc tố kia không tiếp tục tạo phản nữa, dường như gặp phải thiên địch, đàng hoàng chờ bị hóa giải.

- Tốt, tốt, tốt!

Thân thể một thái thượng trưởng lão lóe lên xuất hiện ở bên cạnh Tiêu Lãng, quay đầu truyền âm với hắn:

- Tiêu tiên sinh, ngươi cứ việc trị liệu. Có lão phu ở đây, bất kỳ người nào cũng không thể tổn thương ngươi!

Tiêu Lãng tăng thêm sức lực nhiều, bắt đầu toàn tâm toàn ý đánh ra chữ tình, giúp Hoàn Nhan Tuyệt Sát hóa giải độc tố. Theo từng chữ tình đánh tới, độc tố trong linh hồn hắn càng ngày càng ít. Mà nguyên lực sinh mệnh bên trong thân thể hắn lại càng ngày càng dồi dào...

- Ô ô!

Hoàn Nhan Nhược Thủy dùng một tay che miệng, nước mắt tuôn rơi. Hoàn Nhan Như Ngọc còn khá hơn một chút, nhưng mắt đã đỏ bừng. Tuy rằng hai tỷ muội các nàng tại Thần Vực rõ ràng hiển hách, một văn một võ, xem thường đấng tu mi trong thiên hạ, nhưng nói cho cùng hai người vẫn là tiểu cô nương, còn chưa quá hai mươi lăm tuổi.

Trong khoảng thời gian này, hai người chịu áp lực lớn vô cùng. Bình thường hai nàng ở dưới cánh chim của phụ thân đại ca, không buồn không lo. Kết quả phụ thân trúng độc, đại ca chết đi. Hai người thậm chí không có thời gian để bi thương, cũng không dám quá bi thương. Bởi vì các nàng phải chống đỡ lấy mạch của các nàng. Nếu như các nàng ngã xuống, một mạch của Hoàn Nhan Lệ Sát đã sớm thượng vị. Chờ tới lúc đó kết cục mạch các nàng sẽ vô cùng bi thảm...

Hiện tại trong thời khắc các nàng tuyệt vọng lại nhìn thấy kỳ tích. Hai nàng mời trên trăm vị trị liệu sư, thậm chí mời Thiên tôn Mộc Long, trị liệu sư lợi hại nhất Hủy Diệt Chi Địa, cũng không thể cứu sống được Hoàn Nhan Tuyệt Sát. Không ngờ hiện tại Tiêu Lãng lại dễ dàng trị liệu tốt...

Mắt thấy tất cả độc tố trong đầu Hoàn Nhan Tuyệt Sát sẽ bị giải trừ hết, sắc mặt Hoàn Nhan Lệ Sát bắt đầu trở nên tái nhợt. Cả đời hắn đều bị Hoàn Nhan Tuyệt Sát đè ép. Mãi đến lúc này, hắn mới chờ được một cơ hội tốt như vậy. Trong khoảng thời gian này hắn đã vắt kiệt chất lỏng trong não, mỗi thời mỗi khắc cũng chờ thượng vị, nghĩ tới mức muốn phát điên. Nhưng hắn không nghĩ tới thời khắc cuối cùng lại đột nhiên xuất hiện một Tiêu tiên sinh?

Hắn đã đỏ mắt, sát ý nén nhịn trong lòng. Nếu như ánh mắt có thể giết người, giờ phút này Tiêu Lãng đã chết mấy trăm lần. Nhưng hắn vẫn không đánh mất lý trí. Ngày hôm nay có ba vị thái thượng trưởng lão xuất hiện, ngăn chặn không cho hắn động thủ với người ngoài được mời. Điều này cũng khiến hắn không dám vọng động.

Rốt cuộc, sau khi Tiêu Lãng đánh ra mấy ngàn chữ tình sau, độc tố trong linh hồn Hoàn Nhan Tuyệt Sát đã hoàn toàn biến mất. Mà linh hồn lực trong linh hồn hắn bắt đầu chậm rãi lưu chuyển. Nguyên lực sinh mệnh bên trong thân thể càng dâng trào mãnh liệt, sắc mặt hồng hào, căn bản không giống một người bệnh bị độc tố dằn vặt mấy tháng, một chân đã bước qua Quỷ môn quan.

- Hô...

Sau khi xác định độc tố bên trong thân thể và trong linh hồn Hoàn Nhan Tuyệt Sát hoàn toàn biến mất, Tiêu Lãng mới thu công. Một hơi đánh ra mấy vạn Tình Sát, cũng khiến hắn cảm thấy tâm lực mệt mỏi, đứng cũng không vững. Không phải nhờ có Độc Long đỡ, sợ là đã đặt mông ngồi xuống đất.

- Tốt rồi! Tuyệt Sát hoàn toàn bình phục. Chắc hẳn không bao lâu sẽ tỉnh lại.

Một thái thượng trưởng lão cẩn thận dò xét một lần, sau đó bỗng nhiên quát lớn:

- Người đâu, lập tức truyền tin tức tốt này cho tộc trưởng, và cả tộc cùng vui!

Thân thể Hoàn Nhan Nhược Thủy mềm nhũn, trực tiếp ngã vào trong lòng Hoàn Nhan Như Ngọc, con mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Hoàn Nhan Tuyệt Sát. Ánh mắt Hoàn Nhan Như Ngọc nhìn Tiêu Lãng lại hoàn toàn khác trước. Nếu như nói trước đây nàng có chút xem thường Tiêu Lãng, nhưng giờ phút này xem ra đã hoàn toàn chịu phục. Điều này không chỉ vì cảm kích!

Bởi vì Thiên tôn Mộc Long còn không trị được, nhưng Tiêu Lãng lại có thể chữa khỏi!

Cho dù Tiêu Lãng không phải là thần thể, nhưng địa vị của hắn ở Hủy Diệt Chi Địa đã tăng lên! Võ giả có thần thông có thể cứu mạng, thông thường địa vị cao hơn rất nhiều cường giả. Trong Thần Vực bất kỳ lúc nào cũng có người chém giết. Cường giả quật khởi giống như sao chổi lướt qua bầu trời, cuối cùng lại lặng lẽ rơi xuống. Nhưng một trị liệu sư cường đại lại có thể bảo đảm cho những cường giả kia tiếp tục đi về phía đỉnh cao! Có thể dự đoán được, sau khi chuyện hôm nay truyền đi, Tiêu Lãng lập tức trở thành đối tượng được các đại gia tộc mời chào.

- A...

Một tiếng than khẽ đánh thức Hoàn Nhan Như Ngọc. Ánh mắt nàng bỗng nhiên chuyển từ trên người Tiêu Lãng tới trên giường Hoàn Nhan Tuyệt Sát. Khi thấy đang Hoàn Nhan Tuyệt Sát mê man chợt mở mắt ra, khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng rơi lệ. Hoàn Nhan Nhược Thủy đang ở trong lòng nàng đã sớm nhào tới, kích động gọi lớn:

- Phụ thân! Con là Nhược Thủy...

- Ha ha ha ha!

Ba đại thái thượng trưởng lão nở nụ cười. Người mạch Hoàn Nhan Nhược Thủy đều cười. Rất nhiều cường giả Thần Tổ nghe tin xông tới, tất cả đều lộ ra nụ cười vui sướng.

Hoàn Nhan Tuyệt Sát tỉnh lại, khiến Hoàn Nhan gia tránh khỏi nguy cơ bị tách ra. Quan trọng nhất là Hoàn Nhan Tuyệt Sát thiên tư ngang dọc, thống lĩnh có cách, đại nạn không chết tất có hậu phúc. Hoàn Nhan gia ở trong tay Hoàn Nhan Tuyệt Sát sẽ phát dương quang đại, hùng bá một phương tại Thần Vực.

Tiêu Lãng đã cảm thấy thoải mái hơn, cũng quyết định cáo từ. Ít nhất phải dẫn người của Mai gia và Hiên Viên gia đi ra ngoài trước, đề phòng xuất hiện chuyện ngoài ý muốn?

Một thái thượng trưởng lão tự mình đi cùng Tiêu Lãng lui ra ngoài. Sau đó hắn thu xếp cho Tiêu Lãng ở trong lầu các sang trọng nhất, đồng thời hắn sai Cao Sơn dẫn dắt một đám Thần Tổ ngày đêm liên tục bảo vệ, căn dặn chờ sau khi gia tộc thu xếp mọi chuyện xong xuôi, bọn họ sẽ tới gặp Tiêu Lãng.

Tiêu Lãng bảo Cao Sơn lần lượt đưa người của Mai gia và Hiên Viên gia trở về. Tiêu Lãng nói chờ sau khi chuyện ở đây xong xuôi, sẽ đi Hiên Viên Lĩnh và Tuyết Mai Thành tự mình cảm ơn.

Sau khi năm Thần Tổ trở lại, bẩm báo mọi việc xảy ra, Hiên Viên Thiên Tâm vỗ bàn một cái, lập tức quát lớn:

- Gia hoả tốt! Lập tức thông báo việc này cho phụ thân biết, xem làm sao mới có thể giữ được Tiêu Lãng ở lại? Tiểu tử này có đại tài!

Đồng thời, sau khi Mai phu nhân nhận được tin tức, cũng lộ vẻ mặt kinh ngạc. Rất nhanh nàng nhìn Đào Tử hạ lệnh:

- Lập tức tăng đãi ngộ cho đám người Tiêu Ma Thần, Mộc Tiểu Đao lên tới cấp bậc thống lĩnh. Nhất định phải trói chặt Tiêu Lãng vào Mai gia...