Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Hồng Thi Na không biết mình đã bị người khác theo dõi, mỗi ngày cứ đi ra ngoài để giúp cuộc sống của mình tràn đầy màu sắc mà không hề cảnh giác, hiện nay ai cũng biết cô không còn là cô công chúa dịu dàng thuần khiết thục nữ nữa, vì vậy cô không cần phải che giấu bản tính thật của mình, muốn làm gì thì làm, quầy rượu thành nơi cô thường lui tới, mặc dù không phải ngày nào cũng đến, nhưng hai ba ngày đầu là sẽ đến nơi đó, bởi vì cô là Hồng Thi Na, cho nên không người nào dám gây chuyện với cô.

Trong đại sảnh giữa đèn màu rực rỡ, tiếng nhạc ồn ào, các đôi trai gái ăn mặc đủ loại màu sắc làm người hoa cả mắt, không phân biệt rõ được ai là ai, càng không biết ai là thù, ai là bạn, thậm chí không biết nguy hiểm đang từ từ đến gần.

Những người đàn ông vẫn luôn đi theo Hồng Thi Na, quan sát mọi hành động của cô, liền nhỏ giọng thảo luận.

"Chúng ta có nên hành động vào hôm nay không? Đã là ngày thứ tư rồi, không sớm ra tay e là sẽ không hoàn thành được nhiệm vụ?" .

"Hôm nay nhất định phải ra tay, bằng không sẽ không còn cơ hội. Người ở đây quá nhiều, ra tay sẽ khiến mọi chuyện rắc rối thêm. Đợi sau khi cô ta đi ra ngoài, đến chỗ nào vắng người thì hãy ra tay."

"Cô ta ra ngoài là liền ngồi lên xe, chúng ta đâu có thời gian động thủ?"

"Hai người ra ngoài đánh ngất xỉu tên tài xế của cô ta, tiếp theo phải cần làm như thế nào, đã rõ chưa?"

"Rõ."

Hai nam đàn ông đứng dậy đi ra ngoài cửa, chuẩn bị sắp xếp mọi chuyện. Một người khác tiếp tục lưu lại trong quán, giám sát Hồng Thi Na.

Hồng Thi Na không hay biết gì, không biết rằng nguy hiểm đang đến gần kề mình, lúc này đã uống nửa say nửa tình, mơ mơ màn màn nhìn người nhảy múa trước mắt, đột nhiên cảm thấy trong lòng không vui, cô ao ước được giống như Tạ Thiên Ngưng, có một người chồng thương yêu mình, có một đứa con thuộc về mình, có một gia đình hạnh phúc mỹ mãn, đáng tiếc ước mơ hiện tại của cô đã vỡ tan mất rồi.

Nghĩ đến nổi buồn của mình, liền hơi cười khổ, đem ly rượu trong tay uống một hơi cạn sạch, vốn đang hơi say, uống xong ly rượu mạnh này, ý thức đã hoàn toàn mơ hồ, trả tiền xong liền lảo đảo đi ra ngoài cửa, ra khỏi quán rượu, theo thói quen đi về phía xe của mình, không thèm nhìn tài xế một cái, trực tiếp mở ra cửa xe phía sau liền ngồi xuống, dựa vào nằm nghỉ, nhắm chặc hai mắt, say khướt nói: "Về nhà.".

Xe chậm rãi chạy đi, đến con đường lớn, tài xế liếc mắt nhìn kính chiếu hậu, cười mờ ám.

Chỗ ngồi phía sau xe, đột nhiên xuất hiện vài người đàn ông, ngồi vào bên cạnh Hồng Thi Na, nhìn vào kính chiếu hậu ra hiệu theo hình OK.

Hồng Thi Na đã say bí tỉ, có thêm một người ở bên cạnh cũng không biết, chớ nói chi bị người đưa đi nơi khác

Con gái một đêm không về, Hồng Thiên Phương có chút lo lắng, vì vậy liền gọi điện thoại, muốn hỏi cô đang ở đâu, nhưng điện thoại di động lại khóa máy, điều này làm ông càng thêm sốt ruột hơn, nhưng không còn cách nào đành phải tiếp tục chờ tin.

Điều khiến ông lo lắng không chỉ có việc này, Hồng Thừa Chí nói hôm nay sẽ trở về, nhưng đợi cả đêm cũng không thấy người, giống nhau đều khóa máy, không thể liên lạc được.

Con trai con gái đều không liên lạc được, mất tích cùng lúc điều này càng khiến ông có dự cảm không tốt, cũng cùng lúc này, nhận được một tin nhắn lạ gởi tới, mở ra thì thấy là hai tấm hình, một hình là Hồng Thi Na, một hình là Hồng Thừa Chí, cả hai người đều bị trói chặc trong căn phòng kín, cả hai đều nhắm chặt mắt, hình như là đang hôn mê.

Thấy hai tấm hình này, Hồng Thiên Phương liền bị dọa sợ, tay phát run lên, liền gọi điện đến, ai ngờ lúc này Phong Gia Vinh lại gọi tới.

Thấy số gọi đến là của Phong Gia Vinh, Hồng Thiên Phương lập tức nghĩ ngay chuyện này có liên quan đến ông ta, liền nhắn nút trả lời, vội hỏi: "Phong Gia Vinh, ông làm gì con trai con gái của tôi hả?"

Phong Gia Vinh đang nắm lợi thế trong tay, cho nên không còn sợ Hồng Thiên Phương uy hiếp nữa, âm hiểm cười nói: "Ông không cần lo lắng quá, bọn họ hiện tại rất khỏe mạnh, nhưng nếu như ông không ngoan ngoãn làm theo lời tôi nói, bọn họ sẽ không được như vậy đâu, ông là người thông minh, chắc cũng đã hiểu rồi chứ?"

"Lời này của ông là có ý gì?"

"Chiều nay 3 giờ, mang tất cả các bản CD đến trao đổi hai người bọn họ, nếu như ông không giao ra, thì chắc biết tôi sẽ làm ra chuyện gì rồi chứ? Nếu như tôi đi tù, thì con trai con gái ông sẽ sớm gặp mặt Diêm Vương thôi."

"Phong, Gia, Vinh."

"Ông có giận cũng vô dụng, những việc này đều là do ông ép tôi, ông không nên hết lần này đến lần khác uy hiếp tôi. Nhớ kĩ, chiều nay 3 giờ, đem hết tất cả đĩa CD đến để đổi người, nếu trễ một phút, tôi sẽ cắt một đầu ngón tay của bọn họ, trễ hai phút, tôi sẽ cắt hai ngón, đã hiểu rõ rồi chứ," Phong Gia Vinh không nói thêm lời nào, liền cúp điện thoại, cười càng thêm nham hiểm.

Một người đàn ông đứng bên cạnh, cảm thấy chuyện này thiếu thiếu gì đó, suy nghĩ một chút, liền to gan nói lên nghi vấn: "Phong tiên sinh, vạn nhất Hồng Thiên Phương không mang hết CD đến để đổi người, thì phải làm thế nào? Chúng ta cũng không biết có tổng cộng là bao nhiêu đĩa CD, lỡ ông ta giữ lại một đĩa, cũng không có người nào biết được!"

"Mục đích của tôi chủ yếu là lừa ông ta tới nơi này, chứ không phải là mang theo đĩa CD, cậu cho rằng tôi chưa nghĩ tới việc này sao? Với sự thông minh của Hồng Thiên phương, tuyệt đối sẽ giữ lại một cái, cho nên để giải quyết hoàn toàn vấn đề này, phải lòng dạ độc ác. Các người phải trông chừng Hồng Thi Na và Hồng Thừa Chí cho kỹ, tuyệt đối không được để cho bọn họ trốn thoát."

"Phong tiên sinh, ngài yên tâm, bọn họ đã bị nhốt ở trong phòng tối, bên ngoài còn có người canh giữ, trốn không thoát được đâu."

"Vậy thì tốt, chúng ta chỉ còn chờ Hồng Thiên Phương đến đây thôi. Đúng rồi, mấy ngày nay thiếu gia và thiếu phu nhân như thế nào rồi, thiếu phu nhân có khỏe không?" Phong Gia Vinh đột nhiên quan tâm hỏi thăm Phong Khải Trạch và Tạ Thiên Ngưng, điều này làm cho người khác có chút kích động và kinh ngạc, bất quá vẫn phải trả lời vấn đề của ông, "Phong tiên sinh, chúng ta không có phái người đi hỏi thăm tình trạng của thiếu gia cùng thiếu phu nhân, cho nên không biết."

Phong tiên sinh vẫn luôn không chịu thừa nhận thiếu phu nhân, nhưng hôm nay lại đột nhiên thừa nhận, thật là làm cho người ta rất bất ngờ.

"Vậy còn không mau phái người hỏi xem tình hình của họ, tôi muốn biết tất cả tình trạng bây giờ của bọn họ, nhất là thiếu phu nhân và đứa bé trong bụng của nó, liên lạc với nơi mà nó hay đi kiểm tra thai phụ, tôi muốn biết tình trạng bây giờ của đứa bé như thế nào?"

"Vâng, tôi lập tức đi làm ngay." Người thanh niên không nửa câu oán trách, lập tức đi ra ngoài giải quyết chuyện này.

Trong đại sảnh còn có vài người mặc tây trang màu đen, đều đứng bất động giống như cọc gỗ, ngoan ngoãn như cái máy, không có sinh mạng, càng không có tình cảm.

Phong Gia Vinh nhìn những người này, trong lòng vừa tuyệt vọng lại vừa cảm giác giá lạnh, không có chút độ ấm. Trong giờ khắc này, ông thật hy vọng bên người mình có ai đó để nói chuyện.

Chẳng lẽ đến tuổi này mới khát vọng đến tình thân gia đình sao?

Có lẽ vậy, dù sao tình cảm gia đình cũng không ảnh hưởng nhiều đến quyền lợi của ông, không phải thế sao?

Sau khi Phong Khải Trạch xuất viện rồi về đến nhà, mấy ngày liền đều không đi ra ngoài, một mặt phải lo chăm sóc cho Tạ Thiên Ngưng, mặt khác lại phải lo công việc, chú ý đến giá cả thị trường chứng khoán, tránh cho tiền mất mà không biết.

Tạ Thiên Ngưng rót cho anh một ly nước, tự mình đem đến cho anh, "Khỉ con, cả ngày cứ nhìn máy tính, da sẽ bị khô vả lại còn gây hại cho mắt, nên phải uống nhiều nước vào, mà sáng nay anh đã làm việc nhiều rồi,cần nghỉ ngơi một chút đi."

"Chuyện như vậy cứ gọi cho thím Chu là được, nếu như không đủ người, thì anh sẽ tuyển thêm cho, em là bà chủ không nên làm những chuyện này, đừng để mình bị mệt." Phong Khải Trạch kéo ra một cái ghế, để cho cô ngồi xuống, chờ sau khi cô ngồi rồi, lúc này mới cầm ly nước lên uống.

Trở về được mấy ngày, cứ lo bận rộng công việc, rất ít đi ra ngoài hóng mát, xem ra anh cần phải nghỉ ngơi thêm rồi.

"Chẳng qua rót cho anh một ly nước, ccó cần quan trọng hóa vấn đề không, đi vài vòng một chút cũng tốt không cần lo lắng, chứ cả ngày cứ phải ngồi im, thân thể sẽ nhanh cứng ngắc thôi. Em không có gì đáng lo đâu, ngược lại là anh kìa, mới ra viện không chịu nghỉ ngơi cho thật tốt, như vậy sẽ hại sức khỏe lắm đó."

"Anh ở trong bệnh viện đã nghỉ ngơi nhiều rồi, giờ phải lo làm việc mới được, bằng không lấy gì để nuôi vợ đây, lấy cái gì mua sữa cho con uống chứ?" Anh dùng tay vuốt ve bụng, trêu đùa.

"Lại đùa nữa rồi." Cô nhỏ giọng nói một câu, vẻ mặt dần dần trở nên cô cùng nghiêm túc hỏi: "Khỉ con, đã qua bốn ngày rồi, thời gian một tuần chỉ còn lại có ba ngày, anh đã nghĩ kỹ chưa?"

Phong Khải Trạch biết cô đang hỏi cái gì, nhưng lại giả vờ như không biết, "Suy nghĩ kĩ việc gì, anh không biết em đang nói về chuyện gì?"

Cô biết anh đang giả vờ ngu ngốc, liền trực tiếp nói thẳng, "Anh không cần giả bộ nữa, anh biết em muốn nói cái gì mà."

"Biết thì sao, anh không quan tâm đến chuyện này, đáp án chỉ có một." Anh không giả vờ nữa, nghĩ đến Phong những chuyện Phong Gia Vinh đã làm, lửa giận trong lòng càng bốc cao.

Mặc dù chuyện này đã qua mấy ngày, nhưng anh vẫn không quên được những lời Phong Gia Vinh nói ở trong bệnh viện, bởi vì không quên nên mới tức giận như vậy.

Trong khoảng thời gian này anh đã nghĩ đến chuyện chuyển đi nơi khác ở, cách xa Phong Gia Vinh ra, như vậy mới có thể sống yên ổn.

"Chẳng lẽ anh định cả đời như vậy mãi với ba sao? Giữa cha con, sao cứ thù ghét nhau mãi thế, mặc dù ông ấy đã từng làm rất nhiều việc gây trở ngại cho chúng ta, nhưng ông trời vẫn luôn chiếu cố cho chúng ta, nên chúng ta bây giờ mới được mạnh khỏe thế này, không phải sao?"

"Em không cần nói giúp ông ấy, tóm lại anh không thể nào tha thứ cho ông ấy được."

"Em không có ý nói muốn anh tha thứ ngay cho ông ấy, nhưng có thể giúp ông ấy được không. Em cảm thấy hình như ba đang gặp khó khăn gì đó, hơn nữa còn rất vội, cho nên phải có 60% cổ phần mới được, vì thế nên ——"

"Cho nên em định đem cổ phần 60% này cho ông ta, phải không?"

"Đúng." Tạ Thiên Ngưng liền gật đầu, tỏ rõ quyết định của mình.

Anh thấy cô gật đầu, nghiêm khắc nói: "Anh không cho phép, không cho phép em đưa cổ phẩn giao cho ông ta, không cho phép em nghĩ đến chuyện này nữa."

"Em giao cổ phần cho cha, chẳng qua chỉ mượn cơ hội này hi vọng hóa giải được mối quan hệ cha con hai người, nếu như sau khi cha lấy được cổ phần, còn muốn đối phó với chúng ta, vậy em cũng sẽ không ôm hi vọng nữa. Em hi vọng anh có thể cho em một cơ hội, cho cha một cơ hội, cũng cho chính bản thân anh một cơ hội, có được không?"

Cô quyết định đánh cuộc lần này, trực giác nói cho cô biết, trận này cô sẽ thắng.