Quan Môn

- Biến đổi liền khiến nhân tâm bất an, mọi người sẽ nói chính sách của trung ương có thay đổi. Nông thôn cải cách sơ kỳ, tỉnh An Huy xuất hiện kẻ có vấn đề. Lúc ấy rất nhiều người không thoải mái, nói hắn buôn bán lời một trăm vạn, chủ trương phải động đến hắn.

- Ta nói không thể động, nếu động thì mọi người sẽ nói chính sách thay đổi, được không bù nổi mất.

- Giống như loại vấn đề này cũng không thiếu, nếu như xử lý không thích đáng, cũng rất dễ dàng dao động phương châm của chúng ra, ảnh hưởng dến cải cách toàn cục. Chính sách cải cách cơ bản, nhất định phải trường kỳ bảo toàn ổn định.

- Đương nhiên, theo thực tế phát triển, nên hoàn thiện thì hoàn thiện, nên tu bổ thì tu bổ, nhưng tổng muốn cố định. Dù cho không có chủ ý mới cũng được, chính là không được thay đổi, không muốn mọi người cảm thấy chính sách thay đổi. 

- Đã có điều này, quốc gia liền có hy vọng.

- Cải cách cởi mở thì lá gan muốn lớn hơn một chút, có can đảm thí nghiệm, không thể giống như chân nhỏ của nữ nhân.

- Nhìn thấy đúng, liền lớn mật thử, lớn mật xông xáo; không có một chút tinh thần xông xáo, không có một chút bốc lên tinh thần, không có một cổ khí, sức lực, liền tìm không thấy một con đường tốt, liền không làm được sự nghiệp đổi mới.

- Không bốc lên điểm phong hiểm, làm chuyện gì đều có tự tin trăm phần trăm, không có tý sơ hở nào, ai dám nói lời như vậy?

- Ngay từ đầu liền tự cho là đúng, cho rằng 100% chính xác, không có chuyện như vậy, ta chưa từng cho rằng có chuyện như vậy.

- Hằng năm cấp lãnh đạo đều phải tổng kết kinh nghiệm, làm đúng liền kiên trì, không đúng thì phải chạy cho nhanh mà sửa, vấn đề mới giải quyết được.

- Sợ rằng có thêm 30 năm thời gian, chúng ta mới có thể ở mọi phương diện càng thêm thành thục, chế độ càng thêm định hình. Ở nơi này thì chế độ phương châm, chính sách cũng càng thêm định hình.

- Cải cách cởi mở không cất bước nổi, không dám xông vào, nói tới nói lui chính là sợ tư bản chủ nghĩa, đi vào con đường tư bản chỗ nghĩa. Chỗ hiểm là vấn đề về họ “Tư” hay là họ “Xã”. Tiêu chuẩn phán đoán, cần phải chủ yếu xem có lợi hay không cho sự phát triển của chủ nghĩa xã hội, có hay không tăng cường quốc lực tổng hợp cho quốc gia đi theo con đường chủ nghĩa xã hội, có hay không có lợi cho việc đề cao trình độ sinh hoạt của nhân dân.

Tất cả mọi người vây quanh người Phương lão, rất chân thành nghe lão nói chuyện.

Trong lòng Diệp Khai cũng rất cảm khái, bởi vì hắn rõ ràng nhất, nếu không có những biến hóa lớn khác, vậy đại khái đây chính là lần cuối cùng Phương lão công khai phát biểu những điều trọng yếu như vậy rồi.

Công thành lui thân, lão nhân không có khả năng can thiệp vào nhiều chuyện nữa, những lãnh đạo mới phải dựa vào lực lượng của mình, chậm rãi lớn lên, đây là nhất định.

- Lại để cho một đám người giàu đầu tiên phổ biến cách thoát nghèo, mục tiêu cuối cùng nhất vẫn là thực thiện chủ nghĩa xã hội khoa học mà cộng đồng giàu có, bởi vậy, tương lai Trung Quốc nên cường điệu giải quyết vấn đề phân hóa giàu nghèo.

- Giấu tài là chiến thuật chứ không phải chiến lược, thủy chung không nên quên nước Mỹ là đối thủ lớn nhất của Trung Quốc, ta đối với nước Mỹ cũng đã nói qua không ít lời cứng rắn.

- Người ngồi ở vị trí cao, không thể chỉ nghĩ đến ẩn dật, nhất định phải nhớ rõ tư cách của mình.

Mấy câu nói đó, cũng không phải nói ra ở nơi công chúng, mà sau khi chấm dứt thị sát thành phố Minh Châu mới nói, lúc Phương Hòa đồng chí cùng Cổ Kiến Nhung và mấy người Diệp Tử Bình ngồi ở trong phòng của khách sạn mới thuận miệng nói ra.

Trong trường hợp này, Diệp Khai cũng không có chỗ ngồi đấy, hắn rất có tinh thần đứng ở sau lưng Diệp Tử Bình, có thể thuận tiện cho Phương lão nhìn thấy hắn.

- Mấy ngày nay Phương lão cũng đã có chút mệt mỏi, kế tiếp đã an bài thế nào?

Cổ Kiến Nhung hỏi.

Những người cùng đi với Phương lão thị sát thành phố Minh Châu, là những thường ủy mà Diệp gia chủ động lấy một phần khí lực đẩy đi, còn quan hệ của Cổ Kiến Nhung đồng chí với Diệp gia, cũng không có xung đột trực tiếp gì cả, ngược lại trên nhiều khía cạnh có lợi ích tương đồng, cho nên ở chung rất tốt.

Diệp Tử Bình và Cổ Kiến Nhung đại khái hơn kém nhau mười tuổi, vừa vặn chênh lệnh một thời đại, cho nên giữa hai người cũng không tồn tại quan hệ cạnh tranh trực tiếp, cái này cũng là căn nguyên mà bọn hắn không có mâu thuẫn.

Trước mắt mà nói, chuyện tình Cổ Kiến Nhung với tư cách là người lãnh đạo tiếp theo, cơ bản đã định ra rồi, đây là chuyện mà Phương lão đã nhận đinh, ở trong Đảng có rất nhiều trụ cột, cho nên không có khả năng lớn sẽ có biến số gì, nhưng mà sau khi thành công lên chức có chuyện gì không, lúc này nói còn quá sớm.

Dù sao, các ứng cử viên trong Đảng có điều kiện cạnh tranh không phải là không có, nhưng mà như hắn mới bốn mươi tuổi liền đã vào cuộc tranh giành, lại là không có đấy, để mười năm sau mà nói thì đúng là lựa chọn tương đối vững vàng.

Nếu như năm năm sau gia nhập vào thì cũng phải là chuyện đại sự gì, chỉ là dựa theo kế hoạch bây giờ, năm năm sau Diệp lão gia tử mới chịu lui xuống, Diệp Tử Bình liền bổ sung vào trong thường ủy, thoạt nhìn có chút giống như thừa kế gia tộc rồi, khiến mọi người có ấn tượng không tốt, cho nên chuyện này nhất định là không tốt đi làm.

Mười năm về sau nhập cuộc tranh giành, liền tương đối phù hợp một ít.

- Thành phố Minh Châu làm một cái tiệc tối, nếu điều kiện thân thể của Phương lão cho phép, ngược lại có thể nhìn xem.

Diệp Tử Bình liếc nhìn nhi tử, xong nói với Cổ Kiến Nhung đồng chí:

- Đều là các diễn viên ưu tú, chủ yếu là trợ uy cho Phổ Giang Đông Khu đấy, ngược lại không nghĩ tới chuyện tình lên cấp của Phổ Giang Đông Khu đã được định tồi, như thế tương đối trùng hợp.

- Sẽ không phải đơn giản trùng hợp như vậy.

Đàm Thắng Kiệt nói ra:

- Diệp cục phó đã sớm an bài chuyện này rồi, ngược lại hôm nay chúng ta có chút ngóng trông xem tiệc tối này sớm một chút.

Hắn nói lời này chua chát, mặc dù có một chút không thích hợp lắm, nhưng bởi vì thân phận hắn không thấp, hơn nữa có tư cách dự bị trong cục diện chính trị ủy viên, là đại biểu xuất hiện cho đồng chí Giang Thành, tự nhiên cũng không sợ nói ra những lời này.

Kỳ thật nói lên một chút quan hệ, phụ thân Đàm Thắng Kiệt và đồng chí Phương Hòa có cảm tình cũng rất thâm hậu, với tư cách là thế hệ con cháu, hắn ở trước mặt Phương lão trò chuyện, cũng chưa tính là vượt qua khuôn phép.

- Hoạt động văn nghệ của thành phố Minh Châu, luôn luôn là đi đầu đấy, nhìn xem một chút nha.

Phương Hòa đồng chí gật đầu đồng ý.

Bất quá hắn cảm thấy có chút tò mò:

- Diệp Khai, chuyện này ngươi cũng có tham dự?

- Là đại ca Diệp Kiến Hoan của ta tổ chức, biết rõ Phương lão muốn tới, cho nên đặc biệt đi mời một ít diễn viên nổi tiếng trong nước đến. Ta chỉ là giúp hắn một chút mà thôi, chuyện cụ thể ta cũng không hiểu.

Diệp Khai ngược lại là không có phủ nhận chuyện này, sự thật thì người sáng suốt đều có thể nhìn ra được.

- Diệp gia xuất ra nhân tài a, văn nghệ chiến tuyến cũng rất trọng yếu.

Phương lão nói ra.

- Phương lão chỉ thị phi thường anh minh.

Diệp Khai lập tức tỏ vẻ nói:

- Bao nhiêu năm qua thực tế đã được chứng minh, trận địa dư luận là vô cùng trọng yếu, chúng ta không đi chiếm lĩnh, tự nhiên sẽ bị địch nhân chiếm lĩnh. Ngành giải trí tuy nhìn như tầm thường, nhưng mà lực ảnh hưởng của nó không phải là chuyện đùa, theo sự phát triển của thời đại, phát triển của kinh tế, văn hóa, xã hội, lực ảnh hưởng của ngành giải trí sẽ toàn diện vượt qua báo Đảng cùng tạp chí Đảng, trở thành trận địa dư luận lớn nhất, có mục đích đi chiếm lĩnh nó, dùng tư tưởng chính xác để thao túng chúng, hiển nhiên là phi thường cần thiết.

Mọi người nghe xong đều ngạc nhiên, không nghĩ tới ngôn luận của Diệp Khai không ngờ vượt mức quy định, thậm chí nâng lên tư tưởng về phương diện phát triển, đay thật sự là khiến bọn họ cảm thấy có chút kinh ngạc.

- Ý của ngươi là nói, kỳ thật đại ca ngươi Diệp Kiến Hoan tiến quân ngành giải trí, thực tế chính là chiếm lĩnh trận địa dư luận hả?

Đàm Thắng Kiệt nghe xong, có chút dở khóc dở cười hỏi, thực tế hắn muốn dùng giọng điệu nói móc đến hỏi thăm Diệp Khai đấy, chỉ là cảm thấy có chút không ổn, không cần phải so đo chuyện này với Diệp gia, cho nên liền tương tối hòa hoãn hỏi ngược lại.

- Không người nào nhìn xa, tất là nhìn gần, sự thật chứng minh, tầm nhìn xa dù sao cũng chỉ có rất ít người.

Diệp Khai cũng không lưu lại cho Đàm Thắng Kiệt tý mặt mũi nào, sự thật hắn cảm thấy Đàm Thắng Kiệt ngoại trừ có chút quan hệ ra, các phương diện khác cũng không có bổn sự gì, bàn về việc xây dựng kinh tế, càng là nửa chút kiến thức cũng không có, người như vậy, hắn tự nhiên là xem thường.

- Miệng lưỡi thế gian đáng sợ, nói đúng ra chính là lực lượng dư luận. Sau này truyền thông sẽ dần dần phát triển dấy, thời đại chính phủ chủ đạo truyền thông sẽ dần dần thối lui, dư luận do ai đến chủ đạo, đây là một vấn đề đấy. Ánh mắt Phương lão nhạy cảm, sớm đã nhìn ra điểm này, chúng ta là những người trẻ tuổi, cũng cần phải làm chút chuyện gì đó.

- Đúng là không tệ, không nên xem thường lực lượng dư luận.

Phương Hòa đồng chí rõ ràng gật đầu nói, sau đó lão nhìn Diệp Khai nói:

- Diệp Kiến Hoan có phải là hài tử của đại bá ngươi?

- Đúng vậy.

Diệp Khai gật đầu nói:

- Kỳ thật dùng địa vị hắn ở trong ngành giải trí, coi như là nhân vật rất có sức ảnh hưởng, ngay cả phó bộ trưởng cũng không đạt được đến cấp độ này.

Hắn nói ngược lại cũng không tồi, lực ảnh hưởng của báo Đảng và tạp chí Đảng dù sao cũng có hạn, thực tế chỉ hữu hiệu đối với trong vòng người cầm quyền, nhưng đối với dân chúng mà nói, lực ảnh hưởng của ngành giải trí còn muốn rộng lớn hơn nhiều, ngươi có thể không biết bộ trưởng bộ tuyên truyền là ai, nhưng lại không phải không biết đương kim ngôi sao ca nhạc nóng bỏng nhất là ai.

- Muốn xem nặng công tác phát triển của dư luận.

Phương lão nghe xong, cố ý nhấn mạnh một câu.

- Tử Bình đồng chí trước kia chính là làm công việc quảng cáo đấy, ở phương diện này cần phải có kinh nghiệm tương đối chứ.

Cổ Kiến Nhung nói ra.

Diệp Tử Bình là cán bộ từ bộ tuyên truyền đi ra, làm công việc quảng cáo nhiều năm, tự nhiên là quen thuộc tình huống bên trong đấy, bất quá bây giờ thân phận của hắn bất đồng, đương nhiên không muốn nghiên cứu loại sự tình này, vì vậy mới trả lời:

- Mấy năm nay công việc quảng cáo cũng có biến hóa rất lớn, cũng không có chuyện cạnh tranh không lành mạnh, những chuyện khác ta cũng không tiện nhiều lời, nhưng mà chính sách dẫn đạo cũng rất tất yếu, cái này không thể buông lỏng, nhưng mà muốn chừng mực như thế nào, cũng là một đại nan đề, công tác trong thành phố Minh Châu của ta, cũng rất chú ý đến phương diện này, cố gắng thăm dò một con đường ổn thỏa.

Hắn nói những lời này, tương đương với chưa nói, bất quá người khác cũng không chỉ trích hắn cái gì, dù sao người ta là thư ký thị ủy, phóng nhãn chính là nhìn toàn cục, không phải là bộ trưởng bộ tuyên truyền, chỉ cần chú ý công việc quảng cáo.

Mọi người chỉ hàn huyên trong giây lát, liền đường ai nấy đi.

Sau khi Diệp Khai rời khỏi gian phòng, đi đến nhà hàng bên kia dùng cơm.

Lúc đi xuống nhà, liền nghe được có người hô tên của hắn.

- Diệp Khai…

Diệp Khai quay đầu nhìn lại, liền thấy là người quen, đúng là người chủ trì đài truyền hình Minh Châu.

Minh Hân mang áo sơ mi cổ tròn và quần jean màu xanh ngọc, chân mang giày thể thao màu lam có hoa văn trang trí màu đen, nhìn bộ dáng rất có tinh thần.

Diệp Khai dừng bước, nhìn xem Minh Hân mang theo hai người khiêng camera bước nhanh tới.

- Người chủ trì đài truyền hình sao lại ở chỗ này?

Diệp Khai có chút tò mò hỏi thăm.

Khí trời đầu tháng chín, vẫn tương đối nóng bức, tuy nhiên ở trong khách sạn thì tốt hơn, nhưng mà Minh Hân một đường vội vã chạy tới, cái trán cũng đã đổ mồ hôi rồi, ngược lại nhìn Diệp Khai có vẻ phi thường nhẹ nhàng khoan khoái, thật giống như hắn vẫn luôn đứng ở trong phòng điều hòa vậy.

- Ở thư viện đã nhìn thấy ngươi rồi, bất quá chúng ta không đi lại, cho nên ở tại khách sạn này ngồi chờ, quả nhiên chúng ta đã đợi được.

Sau khi Minh Hân nhìn thấy Diệp Khai, tâm tình vẫn tương đối sung sướng đấy.

Hành động Phương lão thị sát Minh Châu trọng yếu như vậy, tuy nhiên vẫn luôn giữ bí mật, bất quá độ nhạy bén của phương diện truyền thông tuyệt đối không thấp, đài truyền hình Minh Châu với tư cách là truyền thông chính thức tự nhiên sẽ được ưu tiên một số tin tức.

Sự thật trong mấy ngày này, Minh Hân một mực đi theo bọn họ thu thập tin tức, mặc dù là không cách nào có được cảnh gần người, cũng muốn thu thập một chút xa xa, đem tư liệu trực tiếp quay lại đài truyền hình, với tư cách là tin tức bon tấn truyền ra.

Chỉ là lần này Phương lão đến Minh Châu, cũng là chuyện không được chú ý, cho nên đài truyền hình Minh Châu cũng không có được bao nhiêu tư liệu mật, điều này làm cho tin tức không có chút mùi vị gì cả, cho nên những người lãnh đạo bên trong đài truyền hình đều rất gấp, thúc giục các phóng viên phải đào móc tư liệu bên trong, tìm một chút đồ vật có tính tuyên truyền để báo cáo kết quả công tác.

- Có nhiều thứ hiện tại còn khó nói.

Diệp Khai tự nhiên đoán được cách nghĩ của các nàng, liền vừa cười vừa nói:

- Với tư cách là người thu thập tin tức, nghĩ cách đào móc tin tức tư liệu đương nhiên là rất tốt, bất quá đây là nhất cử nhất động của Phương lão, mỗi lời nói mỗi cử động, đều cần bộ tuyên truyền thống nhất cân đối, đài truyền hình thành phố không thể vượt quá giới hạn, nếu không sẽ dễ dàng phạm sai lầm.

- Cái này thì ta rõ ràng, bất quá những chuyện râu ria, có thể hay không lộ ra một chút?

Minh Hân hỏi.

Minh Hân tự nhiên rất rõ ràng, Diệp Khai là nhi tử Diệp Tử Bình, hơn nữa còn là người trong quan trường, hỉ nhìn hắn có thể được đi cùng với Phương lão thị sát thành phố Minh Châu, là có thể biết rõ quan hệ của hắn và Phương lão rất tốt, cho nên trực tiệp tìm hắn đào móc tin tức, phương hướng khẳng định không sai.