Bí Thư Trùng Sinh

Chữ Vận Phong lúc đó mở miệng nói sẽ nhất định yêu cầu ủy ban tư pháp tỉnh ủy tăng cường trật tự trị an, tạo ra hoàn cảnh xã hội tốt cho quần chúng và doanh nghiệp.

Sau khi Chữ Vận Phong quay về văn phòng ủy ban nhân dân tỉnh, hắn nhanh chóng gọi điện thoại phê bình các vị lãnh đạo tương quan của thành phố Đông Hồng. Tuy lão không dám phê bình bí thư Đậu Minh Đường, thế nhưng lại căn bản không khách khí với chủ tịch thành phố Triệu Minh Ngũ. Lão trực tiếp mở miệng nói nếu thành phố Đông Hồng căn bản không làm tốt công tác trật tự trị an, như vậy Triệu Minh Ngũ cũng đừng nên tiếp tục ở lại vị trí của mình nữa.

Triệu Minh Ngũ bị phê bình mà cảm thấy choáng váng, sau đó hắn nhanh chóng ném cơn tức lên đầu phó cục trưởng thường vụ Đoạn Văn Đống chủ trì công tác của cục công an thành phố Đông Hồng. Hắn nghiêm khắc yêu cầu Đoạn Văn Đống tiến hành đả kích thật mạnh đám tội phạm liên tục gây án trong thành phố, không những đưa nhóm người kia ra ngoài công lý, còn ép Đoạn Văn Đống phải làm kiểm điểm.

Chủ tịch Triệu mở miệng chừa đường sống cho Đoạn Văn Đống, nguyên nhân cũng là vì Đoạn Văn Đống được Vương Tử Quân đề cử đi lên, nếu không thì chỉ sợ lời nói sẽ nặng nề hơn rất nhiều. Nhưng dù là như vậy thì những lời này truyền đi cũng làm cho người ta cảm thấy rất vui vẻ.

Giống như muốn vãn hồi thể diện của mình, phó cục trưởng thường vụ Đoạn Văn Đống cục công an thành phố Đông Hồng quyết định tổ chức hành động chỉnh đốn trật tự trị an, tiến hành phân công hợp tác với hơn một ngàn cảnh sát trong thành phố, yêu cầu mọi người tung một mẻ lưới hốt gọn bọn tội phạm.

Khi hành động được bắt đầu, Đoạn Văn Đống căn bản cho ra yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc với các cán bộ tham gia, yêu cầu bọn họ phải dùng ý thức trách nhiệm cao độ và sứ mạng của mình để tiến vào công tác, phải chứng thực thật mạnh mẽ hoạt động chính trị lần này.

Khi hoạt động bắt đầu thì bầu không khí rất nhiệt liệt, không ít báo chí và truyền thông liên tục đưa tin về hoạt động này. Đội trưởng Cừu Tố Thăng là lãnh đạo đội cảnh sát hình sự thành phố Đông Hồng còn tham gia một hoạt động của đài truyền hình nói về hành động lần này của cục công an thành phố.

Khi mọi người đang cho rằng một đợt lập lại trật tự trị an cực kỳ lớn được triển khai, đám người trước đó tỏ thái độ lại lười biếng không chịu triển khai mở rộng công tác. Tuy rất nhiều công an tham gia hoạt động nhưng căn bản là hai ngày trôi qua mà không có bất kỳ thành quả nào.

Tất cả vẫn giống như trước, trật tự trị an của thành phố Đông Hồng vẫn không có chút chuyển biến, thậm chí còn có vài địa phương xuất hiện tình huống trái ngược. Dưới tình huống này Đoạn Văn Đống là người chủ trì công tác của cục công an thành phố tuy cũng mở miệng mắng người nhưng căn bản là không có chút hiệu quả.

Liên tục có hồ sơ các vụ án mới được chất lên bàn làm việc của Đoạn Văn Đống, trong đó có ẩu đả đánh nhau, có cầm dao cướp bóc, thậm chí một nữ nhân viên đi làm về muộn còn bị người ta cưỡng gian.

Lúc này báo chí và truyền thông bắt đầu dùng ngòi bút để làm vũ khí sắc bén để nói rõ cục công an thành phố Đông Hồng làm ăn không ra gì, lại có người chụp mũ Đoạn Văn Đống, nói người này không quen thuộc công tác của cục công an, rõ ràng là mò mẫm chỉ huy. Người ta chỉ trích Đoạn Văn Đống căn bản không có năng lực, đây là nguyên nhân chủ yếu nhất để tình hình trật tự trị an của thành phố Đông Hồng rối loạn như hiện tại.

Khi Đoạn Văn Đống bị người ta coi là người chịu tội thay, lại có người mượn nhờ truyền thông và inte để tấn công những mục tiêu phía sau. Đối tượng mà những người này tham chiếu đến chính là Vương Tử Quân. Trên inte người ta có thể thoải mái nói những gì mình thích, chủ yếu cũng chỉ có một ý nghĩ, đó là Vương Tử Quân lấy công làm tư, đẩy cục trưởng Hà Duyên Cường đi, đẩy Đoạn Văn Đống tiến lên, mới tạo nên hoàn cảnh khó khăn vào lúc này.

Đủ mọi yêu sách được nói ra, thậm chí có người nói vì Hà Duyên Cường bắt được lái xe cũ của Vương Tử Quân đến thành phố Đông Hồng tìm gái làng chơi, Vương Tử Quân yêu cầu thả người, Hà Duyên Cường không thả, nếu cho nên Hà Duyên Cường mới bị ép đến học tập ở trường đảng trung ương. Khi những topic như vậy xuất hiện trên inte, có rất nhiều người mở miệng mắng Vương Tử Quân lợi dụng chức vụ trả thù riêng.

Có những người căn cứ vào thông tin như vậy mà biên soạn ra những tin tức rất hấp dẫn. Tuy có nhiều người hiểu rõ tình huống căn bản không thèm quan tâm, thế nhưng đám người không biết lại liên tục nghị luận, thế nên Vương Tử Quân và Đoạn Văn Đống nhanh chóng bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.

Thành phố Đông Hồng vào buổi sáng bừng bừng sức sống, trong khu nhà thường ủy tỉnh ủy đầy màu xanh thì phong cảnh càng thêm mê người. Trên con đường đi lại rộng rãi liên tục có nhiều người đang tập thể dục buổi sáng.

Nếu so sánh với những người hơn năm mươi tuổi, một nhà ba người mặc quần áo thể thao rõ ràng là hấp dẫn ánh mắt nhiều nhất. Đặc biệt là một cậu bé mặc quần áo thể thao màu trắng càng có vẻ cực kỳ đáng yêu.

Vương Tử Quân thực tế cũng không muốn đi ra, thế nhưng hắn bị kéo ra ngoài. Mạc Tiểu Bắc đã chuẩn bị sẵn quần áo thể thao, nàng căn bản không quan tâm đến lời kháng nghị của bí thư Vương, đơn giản kéo hắn ra khỏi chăn ấm, sau đó bắt phải chạy hai ngàn mét.

Vương Tử Quân căn bản cũng không quan tâm đến tiêu chuẩn này, nhưng khi chạy được một nửa thì hắn cảm thấy mình đã thở hồng hộc. Dù sao những năm này hắn cũng chưa từng rèn luyện sức khỏe kiểu như vậy, tuy tố chất cơ thể vẫn còn tốt, thế nhưng mới đó đã chạy hai ngàn mét nên cơ thể rất khó chịu.

Vương Tử Quân nhìn gương mặt vui vẻ chạy bên cạnh mình của Mạc Tiểu Bắc, hắn thầm nghĩ muốn nghỉ ngơi một chút, thế nhưng căn bản không thể nói nên lời. Vì vậy hắn hít vào một hơi thật sâu, sau đó khẽ nói với Tiểu Bảo Nhi ở bên cạnh:

- Tiểu Bảo Nhi, có phải là mệt rồi không? Có muốn nghỉ ngơi một chút không?

Nụ cười trên mặt bí thư Vương rất sáng lạn, giọng nói cũng ôn hòa giống như một ông tiên từ trên trời giáng xuống. Vương Tử Quân cảm thấy con mình đang chạy với gương mặt đỏ hồng, căn bản đã rất muốn nghỉ chân rồi.

- Bố, con vẫn có thể chạy được.

Tiểu Bảo Nhi xiết chặt bàn tay nhỏ rồi ưỡn ngực nói:

- Mẹ nói nếu như không chạy được hai ngàn mét thì căn bản không phải là đàn ông mạnh mẽ.

Vương Tử Quân nhìn bộ dạng của con trai mà gương mặt không khỏi tối sầm lại, con trai của hắn còn nói như vậy, huống hồ là một người làm bố như hắn.

Nhưng Vương Tử Quân vẫn dùng ánh mắt có chút u oán nhìn thoang qua Mạc Tiểu Bắc, trong lòng thầm nghĩ cũng không nên ép con trai chạy nhiều như vậy. Tuy Mạc Tiểu Bắc ở nhà cố gắng làm một người mẹ tốt, thế nhưng Vương Tử Quân cảm thấy có vài điểm nàng vẫn không giống như người thường.

Ví dụ như lời nói vừa rồi của con trai mình.

- Bí thư Vương, cả nhà chạy bộ làm cho người ta thật sự hâm mộ.

Khi Vương Tử Quân chạy gần đến đích thì chủ tịch mặt trận tổ quốc tỉnh Nam Giang là Lệ Thu Lợi chạy đến, hắn thấy Vương Tử Quân thì mỉm cười chào hỏi.

Lệ Thu Lợi năm nay hơn năm mươi tuổi, nhìn qua giống như một ông phật Di Lặc. Vị này đang công tác ở mặt trận tổ quốc và có vẻ sắp sang công tác ở hội đồng nhân dân tỉnh, thế cho nên có rất ít người phát sinh mâu thuẫn với hắn. Nhưng Vương Tử Quân sẽ không vì như vậy mà xem thường Lệ Thu Lợi, vì chỉ cần nhìn hướng đi của người này cũng thấy không chú tầm thường.